Buổi học thử đầu tiên. Trong buổi gặp mặt đầu tiên, gia sư nên ăn mặc gọn gàng, tác phong tự tin, nghiêm túc, chuyên nghiệp. Giới thiệu bản thân đầy đủ, rõ ràng, kinh nghiệm học tập và làm việc. Gia sư nên làm quen với học viên, tạo cảm giác thân thiện, cởi mở iPad. Bạn đang có nhu cầu kiếm tiền một cách nhanh chóng và dễ dàng chỉ với thiết bị di động? "Gia sư QANDA" là một ứng dụng tối ưu có thể đem lại thu nhập cho những ai am hiểu về toán học cũng như các môn học khác. Với "Gia sư QANDA", chỉ cần giải được các câu hỏi Lớp 1 là năm thử thách đầu tiên của học sinh khi các em bước vào ngôi trường tiểu học. Cần chuẩn bị hành trang vào lớp 1 như thế nào cho bé là nỗi lo của hầu hết gia đình. Nhiều phụ huynh vì quá căng thẳng và nóng vội nên dẫn đến sai lệch trong khâu chuẩn bị. Bài viết sau sẽ chia sẻ một số điều nên Căn nhà ở quê chỉ được dựng từ mái lá nên sau khi gia đình rời khỏi chỉ sau 2 năm đã đổ sập, hiện chỉ còn lại đất trống. Mỗi dịp về quê, gia đình D. sẽ tá túc lại tại nhà người chú ruột bên cạnh vài hôm rồi đi ngay. Con đường dẫn vào mảnh đất ở quê của gia đình ông nội nạn nhân toàn là bùn đất. Cùng đọc truyện tranh doremon ngắn dưới đây để xem Nobita sẽ phải làm gì để bố mẹ từ bỏ ý định mời gia sư đến nhà. Bố mẹ Nobita định mời gia sư đến nhà dạy cậu thì Nobita nhất quyết không chịu. Cậu hứa với bố mẹ sẽ chăm chỉ học tập. Nhưng vừa ngồi QyHjAoO. Sau khi trượt kì thi cuối cùng để có công việc như mong ước ở hoàng gia, ma thuật sư trẻ tuổi đầy triển vọng Allen không muốn gì hơn ngoài việc lui về sống giản dị ở quê nhà. Nhưng xui xẻo cho chàng trai ấy, cậu thậm chí còn không đủ tiền để mua vé tàu! Giải pháp duy nhất là kiếm việc làm, nhưng người chủ đầy cao ngạo của anh- Công tước Howard, một trong những quý tộc quyền lực nhất vương quốc, cần một gia sư cho cô con gái Tina của mình. Mặc dù học lực xuất sắc, nhưng Tina thậm chí còn không thể sử dụng nổi một câu thần chú. Tệ hơn nữa, kỳ thi tuyển sinh vào Học viện Hoàng gia danh tiếng đang đến rất gần, và năng khiếu về ma pháp là bắt buộc! Liệu Allen có thể dùng tài năng về ma pháp độc nhất vô nhị của mình để giúp Tina vượt qua sự yếu kém trong ma pháp của cô bé, một bí ẩn mà ngay cả những pháp sư giỏi nhất ở vương đô cũng không thể lý giải? Và liệu bố cô bé, Công tước Howard có để cậu ta làm vậy không? Gia sư cho trẻ nhỏ là một công việc khá vất vả. Bởi các em thường có tâm lý thích được tự do chơi đùa chứ không muốn bị ép vào một khuôn thế mà suốt 3 năm qua, cậu bé Hoàng Nam Phong học sinh lớp 4 lại có một gia sư rất đặc biệt. Gia sư này có tên là Lò Thị sư Lò Thị Mướp của cậu bé Hoàng Nam 3 năm qua, cứ mỗi giờ Nam Phong học tập tại nhà là bạn gia sư 4 chân này đều nằm chễm chệ bên cạnh kèm ta chẳng dám lơ là công việc của mình, thi thoảng có hơi mệt mỏi thì gật gù chút xíu thôi. Ê Nam Phong dám ngủ gật phải không? Tôi đi mách mẹ giờ - mèo Mướp sư lắm lông này chỉ mong rằng cậu bé sớm học thành tài, kiếm thật nhiều tiền để mua cá biển và sắm bộ sưu tập chậu xanh cho mèo cuộn mình nằm bên sẻ thêm về gia sư đặc biệt của con trai, chị Hằng Vũ cho biết "Em là mèo hoang trên gác mái, mình thuần hóa mang về nuôi vào ngày Thần tài năm 2017. Mình đặt cho em cái tên là Lò Thị rất thích cuộn người trong chiếc chậu xanh mình sắm cho. Đó là thói quen từ nhỏ của nhỏ em cứ nằm trên bàn giám sát Nam Phong học nên mình nghĩ ra việc phải mua một cái chậu để em nằm gọn vào góc bàn. Từ đó em có thói quen nằm chậu". Đôi khi hơi mệt, Mướp mới ngủ gật tí thôi nhưng mà vẫn giám sát cậu chủ học rất nghiêm chỉnh nhé!Vị gia sư này chẳng đòi hỏi công lao suốt 3 năm qua nhưng lại rất là kén ăn nhé! Mèo ta chỉ thích mỗi cá biển đông lạnh rán vàng, sau đó phải gỡ sạch xương. Thi thoảng ăn thêm sữa chua và thịt gà luộc. Riêng cỏ là món khoái khẩu hay sao đó, mà Lò Thị Mướp lại chọn ăn mỗi ngày. Mướp rất thích cuộn mình trong chậu một cô mèo hoang gầy guộc, qua bàn tay chăm sóc của gia đình chị Hằng Vũ, giờ đây Lò Thị Mướp đã béo ú nu và gương mặt luôn toát lên thần thái lạnh lùng sang một năm trời kèm cặp cậu chủ vất vả, cuối cùng, cậu bé đã mang giấy khen về. Bữa đó cả nhà chị Hằng Vũ đều vui. Cả mèo và bạn nhỏ Hoàng Nam Phong đều được chị thưởng cho một món quà ra trò!Bạn Mướp bên cậu chủ nhỏ của mình! Skip to content TRANG CHỦGIỚI THIỆUKHÓA HỌCĐội ngũ Gia sư đỉnh cao – Sẵn sàng hỗ trợ các em học sinh trên mọi phương diện nhằm mang lại kết quả tốt nhất. Khóa học tiêu biểuSự kiện sắp diễn raAPPLYHỗ trợ khách hàngQuy trình tiếp nhận lớpSỰ KIỆNBÀI VIẾTLIÊN HỆ TƯ VẤNTRANG CHỦGIỚI THIỆUKHÓA HỌCĐội ngũ Gia sư đỉnh cao – Sẵn sàng hỗ trợ các em học sinh trên mọi phương diện nhằm mang lại kết quả tốt nhất. Khóa học tiêu biểuSự kiện sắp diễn raAPPLYHỗ trợ khách hàngQuy trình tiếp nhận lớpSỰ KIỆNBÀI VIẾTLIÊN HỆ TƯ VẤN Nghề Gia sư – Sự sẻ chia như người bạn để kết nối với thế giới của bé Nghề Gia sư – Sự sẻ chia như một người bạn để kết nối với thế giới của bé Từ lời giới thiệu của cô bạn thân, tôi bén duyên với eTeacher và bắt đầu hành trình làm Gia sư. Tôi đã hoàn thành tốt công việc và tự lập một phần về tài chính. Và cũng hơn 1 năm tôi bén duyên với eTeacher. Nếu tri thức như những ngọn đèn thì thầy cô sẽ là người cầm đuốc. “Học không phải để thăng tiến, kiếm tiền hay làm giàu. Thầy xem học tập là ca tụng nhân bản, là thanh cao. Đặc biệt hơn là niềm vui khi cắp sách đến trường và là ánh sáng văn minh”. Thầy Harfan và cô Mus trong quyển sách nổi tiếng “Chiến binh cầu vồng” đã mạnh mẽ tuyên thệ như thế. Thật vậy, những điều bé nhỏ xảy ra trong cuộc sống đôi khi lại trở thành bài học thú vị, bổ ích nếu Gia sư mạnh dạn “biên tập” giáo án của mình. Tháng 8, năm 2020 … Đó là những ngày đầu tiên tôi bước chân lên Sài Gòn. Hành trang gói ghém chỉ có một vali, một con xe máy cũ. Và một khoản tiền nho nhỏ và đứa con gái với trái tim ngập những ước mơ. Trong những ngày theo đuổi đam mê nơi thành thị. Tôi bỗng nhận ra thú vui khác của bản thân cho những buổi tối nơi thị thành – đi dạy. Từ lời giới thiệu của cô bạn thân, tôi bén duyên với eTeacher. Và bắt đầu hành trình làm Gia sư. Băng qua những con đường thênh thang của thành phố. Cũng hối hả ngược xuôi để hoàn thành tốt công việc. Và tự lập một phần về tài chính. Vậy mà cũng hơn 1 năm tôi bén duyên với eTeacher. Học trò, bỗng dưng trở thành một người bạn trong những năm đôi mươi nhiệt huyết của rất nhiều One Big Family OBF. Tất nhiên bao gồm cả tôi. Háo hức, lo lắng và hồi hộp là tất cả cảm xúc của tôi cho ngày đầu nhận lớp. Vì tôi biết, sẽ rất nhanh thôi bản thân mình sẽ chính thức bước chân vào hành trình mới. Và để đạt kết quả tốt nhất trong bất cứ công việc nào chúng ta cũng đều phải nỗ lực và tâm huyết. Từng nhận nhiều lớp, đến dạy ở nhiều địa điểm khác nhau, mỗi nơi đều gắn liền với những hồi ức đậm nét. Những khi phải đi đường vào độ 6h chiều ở Xa Lộ Hà Nội, qua Cầu Sài Gòn, ở khu cao nhất, hoa lệ nhất của thành phố tôi sẽ nhớ đến Tâm Như – cô học trò lớp 7 xinh xắn, dễ thương và tiếp thu bài rất nhanh. Trong những chuyến đi đường dài có đi ngang Nguyễn Văn Linh, Quận 7, băng qua cầu Phú Mỹ. Tôi vẫn hay đùa đó là đoạn đường đẹp nhất khi về đêm của Sài Gòn. Vì mình có thể thu nhỏ nơi này thành chiếc ốc đảo nhỏ xíu, gọn lỏn trong tầm mắt. Và có thể nhìn thấy Landmark, Bitexco, Quận 1, Quận 4,… Và, nhớ. Bởi bạn biết, có những người, cả đời này chúng ta sẽ rất khó để gặp lại. Có chăng chỉ là những suy nghĩ miên man trong hồi ức. Và mường tượng về cuộc sống của họ ở hiện tại mà thôi. Dĩ An, nơi rất gần Ký túc xá của tôi, có Gia Hân. Vậy đấy, những lớp học vào mùa hè. Hay những khoá học dài hạn đều để lại ít nhiều ký ức trong lòng mỗi Gia sư. “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất đã hoá tâm hồn”. Tiếng hát con tàu. Chẳng phải Chế Lan Viên từng đau đáu vậy sao? Tôi cũng thế. Những lo lắng cho cuộc điện thoại đầu tiên, khó khăn cho buổi đầu đi dạy, buồn rười rượi. Vì con điểm kém của học trò hay những lần kẹt xe đến muộn. Chị phụ huynh đã đứng dưới hầm xe đợi tôi tự bao giờ. Tất cả hồi ức đó tôi vẫn giữ. Dù Gia sư không còn là công việc tôi theo đuổi trong gần nửa năm nay. Nghề gia sư có nhiều chuyện để nói. Chuyện kiến thức chuyên môn, chuyện vui buồn của việc đi dạy, mùa kẹt xe, mùa mưa như trút nước,… Nhưng dù thế nào, tôi vẫn đạp ga, nổ máy, và đi. Đặc biệt, để làm một gia sư giỏi bên cạnh việc vững kiến thức chuyên môn. Bên cạnh đó là sự sẻ chia và bài học từ những điều nhỏ bé cũng rất cần thiết. Trong tất cả lớp mà tôi đã nhận, tôi nhận ra một giao điểm thú vị. Rằng, nếu trong suốt giờ học Gia sư chỉ huyên thuyên về kiến thức của môn học thì học sinh sẽ chẳng tiếp thu được nhiều. Ép các bé tập viết chữ, làm Văn, học công thức để chứng minh hai tam giác bằng nhau. Hay ráp vần để đọc được câu “Em là một cậu bé ngoan” là điều vô nghĩa nếu ta không thực sự hiểu học sinh cần gì. Học trò của tôi từng mất tập trung. Bé lớp 1 mải miết đòi ra chơi, uống nước để “câu giờ”. Hoặc giả vờ học tập không tiến bộ mấy chỉ vì những kiến thức khô khan trên lý thuyết tôi vẫn áp dụng. Câu chuyện của Gia Hân, cô học trò lớp 7 của tôi là một minh chứng điển hình. Hân là chị hai trong gia đình bố mẹ làm kinh doanh và rất bận. Em có một em trai 7 tuổi, thông minh, hoạt bát. Hân lại trầm tính và ít chia sẻ về chính mình. Những ngày đầu đi dạy, tôi cực kỳ hoang mang. Vì khi tôi nói về tập làm văn Ngữ Văn là môn bé rất yếu và diễn giải chi tiết về dàn ý, kiểu bài và cách đễ diễn đạt hiệu quả. Em chỉ im lặng và không hề hồi đáp em hiểu hay không dù tôi đã hỏi nhiều lần. Trong gần 2 tuần đầu, tôi là người hoàn toàn chủ động nói chuyện để giảng bài và cố gắng tiếp cận để hiểu hơn về thế giới của Hân. Thật ra Hân có những cú sốc và biến cố nhất định trong tuổi thơ thế nên em mới trầm tư và ít nói. Nhưng thật vui là bước sang tuần thứ ba Hân đã cởi mở hơn và chia sẻ với tôi về câu chuyện của em, câu chuyện chỉ “hai chị em” tôi biết. Tôi không hề có bí quyết gì, chỉ đơn giản, tôi kể về câu chuyện hôm nay của mình, về buổi chiều kẹt xe và tôi nhìn thấy hoàng hôn ở Dĩ An có màu hồng rực – điều mà rất lâu rồi tôi chẳng được nhìn thấy ở những cung đường kẹt xe chi chít của Sài Gòn. Về năm tháng tuyệt vời tôi đã trải qua ở cấp Ba. Về những mùa hè chạy chơi mê miết trên đồng cùng em tôi và con diều bằng giấy,… Cả những câu chuyện buồn của tuổi thơ. Bất kỳ điều gì cũng có thể biến thành bài giảng và bài học, chỉ cần nó phù hợp với học sinh. Và thật tuyệt vời khi Hân đạt con điểm 8 môn Văn đầu tiên từ những cột điểm dưới trung bình của năm lớp 6. Hai chị em cười tít cả mắt. Bạn biết đấy, khi chúng ta hoàn thành công việc bằng sự say mê và tâm huyết, kết quả luôn khiến ta mỉm cười. Cuộc sống là một đường thẳng luôn luôn tiến tới. Những cái tên thật hay của học sinh, giờ tôi không còn dịp để gọi mỗi giờ lên lớp. Mưa hối hả rồi nắng điên cuồng, Sài Gòn trở mình và giờ đang độ vào xuân. Toà nhà 10B của quận 1 không còn là nơi tôi thường lên để ký biên bản nhận lớp, gặp chị Thảo, chị Huyền. Nhưng OBF vẫn là ngôi nhà tuyệt vời nhất, đáng yêu nhất mà tôi chắc chắn sẽ không quên. Nghề gia sư là thế đấy! Cũng giống như một kẻ lữ hành trên chuyến tàu hoả tốc. Một ngày nào đó, bạn biết, bạn sẽ xuống ga. Nhưng dư âm, kỷ niệm về hành trình cùng học trò vẫn luôn còn đó. Vì từ những điều nhỏ nhặt nhất, chúng ta có thể viết nên những bài học không ngờ. Đó cũng chính là những lời tự tâm sự, tự nhắc nhở cho chính bản thân mình để luôn cố gắng và tiến lên phía trước. Dẫu có nhiều chông gai thử thách. Believe in yourself, tin vào bản thân mình và luôn cố gắng hết mình với tất cả mọi vấn đề các bạn nhé! Để đọc thêm nhiều mẩu chuyện hay, vui lòng xem tại Fanpage “Nghề Gia sư“. eTeacher2021-10-09T092136+0700 Share bài này! Related Posts © Bản quyền 2015 - 2023 CÔNG TY TNHH GIA SƯ ETEACHER ĐKKD số 0314215951, cấp ngày 24/01/2017, tại Sở KHĐT Page load link Go to Top Từ cậu bé bán thuốc lá dạo, cày thuê cuốc mướn nhưng với quyết tâm và nỗ lực của bản thân, Trương Nguyện Thành đã trở thành giảng viên của đại học nổi tiếng ở Mỹ. Giáo sư Trương Nguyện Thành sinh năm 1961, là con thứ ba trong gia đình nghèo 7 anh chị em. Từ bé Thành được ông bà nội ở Bình Định nhận nuôi vì "vui cửa vui nhà", còn cha mẹ sống Sài Gòn để mưu sinh. Cuộc sống càng thiếu thốn hơn khi cha Thành bị liệt nửa người vào năm 1972. Tất cả khó khăn dồn lên đôi vai của mẹ. Thời gian này, Thành được mẹ đưa từ Bình Định lên Sài Gòn. Thương mẹ, cậu bé 11 tuổi ngoài giờ học phải đi bán thuốc lá dạo để có tiền chữa bệnh cho cha và lo cho các em Bốn năm sau, gia đình anh chuyển từ Sài Gòn về Lái Thiêu Bình Dương, với tài sản duy nhất là mảnh ruộng nhỏ và cặp trâu. Từ nghề bán thuốc lá dạo Thành chuyển sang làm thuê cuốc mướn. Cậu bé 15 tuổi có thể làm bất cứ nghề gì để kiếm sống, từ cày bữa, chăn trâu đến trồng khoai. Chuyện học hành không được quan tâm vì Thành nghĩ "nhà nghèo kiếm cơm trước đã". So với các bạn cùng trang lứa, từ khuôn mặt đến suy nghĩ Thành đều già dặn hơn. Thay vì vui chơi cùng bạn bè, anh tự nhận nhiệm vụ lo chuyện cơm áo gạo tiền cho mẹ và các em. Chính anh đã tự tay dựng nên ngôi nhà bằng đất trộn rơm để gia đình có chỗ che mưa nắng. Hồi đó Thành được nhận xét là đứa trẻ tinh nghịch, ngang bướng nhưng trên hết lại là cậu bé hiếu thảo và rất tình cảm. Có lần đứa em bị sốt, sợ mất nước, anh đã chạy sang hàng xóm nhổ củ sắn mà không biết rằng đó là hành động ăn trộm. Thành bị ông chủ vựa sắn bắt, trói và nhốt dù ra sức van xin. "Một mình bị trói trong bóng tối, vừa sợ sệt vừa tuyệt vọng, tôi tự hỏi mình đã làm gì mà phải sống khổ thế này. Tôi tự thề với bản thân là phải thành công và nếu thành công, tôi sẽ đem cơ hội đó cho những người khác", anh nhớ lại. Sau lần đó, Thành chuyên tâm vào việc học hành hơn, nhưng thời gian chính vẫn là đi cày thuê cuốc mướn kiếm sống, môn học khá nhất của Thành là toán. Con đường học vấn của Thành chỉ thật sự sang trang mới khi vào năm lớp 12 "lọt vào tầm ngắm" của thầy giáo dạy toán. Trong một buổi học, người thầy này đưa ra vài bài toàn mẹo cho cả lớp, khiến các học sinh giỏi không ai biết. Thành - cậu học sinh "tép riu" gần nhất lớp đứng lên xin trả lời làm thầy và các bạn ngạc nhiên. Sau đó, thầy gọi cậu học trò nhà nghèo, lười học ở lại và nói "Em thông minh thế sao không chịu khó học hành". Thành đáp "Em còn lo đi làm kiếm cơm, nhà nghèo làm gì có tiền mua sách vở thưa thầy". Nghe vậy, thầy giáo đưa cho Thành vài cuốn sách toán và dặn '"Em cứ đọc sách như đọc truyện. Tháng sau thi học sinh giỏi toàn tỉnh, thầy rất muốn em đi". Câu nói của thầy khiến Thành bất ngờ vì chưa bao giờ anh nghĩ sẽ nằm trong đội tuyển học sinh giỏi. Bỏ ngoài tai lời thầy, Thành về nhà và lại bắt đầu mưu sinh, phải đến 9h tối, anh mới đốt đèn dầu để đọc sách. Kết quả, anh được thầy chọn vào đội thi toán toàn quốc, nhưng do hạnh kiểm không đạt nên hiệu trưởng không chọn Thành. Thầy giáo dạy toán một lần nữa tự ý cho Thành lên tỉnh học chuyên toán 3 tháng và bất ngờ khi Thành lọt vào top 5. Từ đó, anh tự tin hơn vào bản thân và dành nhiều thời gian cho việc học. "Đến giờ tôi vẫn luôn nhớ và cảm ơn người thầy dạy toán, bởi nhờ có ông mà học vấn của tôi đã thay đổi", anh nói. Giáo sư Trương Nguyện Thành. Ảnh Thi đỗ vào Đại học Bách khoa Sài Gòn nhưng chỉ vài tháng anh bỏ học và cùng hai em trai sang Mỹ năm 1980. Trên đường đi, hai anh em sống tại một tại trị nạn ở Thái Lan trong ba tháng. Nơi đất khách quê người, hai anh em phải sống bụi đời, lang thang, tối đến thường chui vào cái miếu để ngủ, có hôm miếu đóng cửa hai anh em phải ngủ bên ngoài sương giá rét. Cứ tối đến, đứa em lại hỏi "Tối nay ngủ đâu anh" khiến lòng anh đau nhói và nghĩ "Sang đây để chết hay sống". Cho đến một ngày, có gia đình nông dân người Mỹ nhận hai anh em làm con nuôi, họ mới được bữa cơm đàng hoàng Để tiếp tục con đường học hành, anh thi vào một trường trung học ở Mỹ. Rào cản ngôn ngữ khiến anh vất vả mãi mới hoàn thành chương trình. Thầy hiệu trường nói cánh cửa đại học với anh rất khó và giới thiệu anh vào làm tại cửa hàng thực phẩm để kiểm tiền được ngay. "Ở Việt Nam đã là nông dân, sang Mỹ trải qua bao khốn khó, gian nan để rồi làm tại cửa hàng thực phẩm sao", nghĩ vậy anh xin thầy tiếp tục cho học và hứa cố gắng hết sức. Cuối cùng, nghị lực của bản thân cũng giúp anh bước vào năm thứ nhất Đại học North Dakota. Khác với sinh viên thường làm thêm tại quán bar hoặc làm công việc phục vụ tại quán ăn để có tiền học phí, anh mạnh dạn xin giáo sư được làm trong phòng thí nghiệm - điều mà không phải sinh viên nào cũng dám. Anh còn vay các khoản từ nguồn cho sinh viên và học bổng của Chính phủ để theo đuổi đam mê. Tốt nghiệp đại học với bằng cử nhân hóa học, anh có 4 bài báo khoa học được đăng trên tạp chí quốc tế uy tín. Tiếp đó, anh học thẳng tiến sĩ và lấy bằng năm 1990, rồi tiếp tục nghiên cứu sau tiến sĩ. Thời gian này anh dành được học bổng của Quỹ khoa học quốc gia cho tiến sĩ trẻ có tiềm năng. Năm 1992, anh được mời về giảng dạy môn hóa lượng tử tại Đại học Utah. Anh được đánh giá là một trong những nhà khoa học trẻ triển vọng của Mỹ, được cấp bằng giáo sư cao cấp. Từ 1992 đến nay, giáo sư Trương Nguyện Thành có khoảng 200 bài báo được in trên các tạp chí khoa học quốc tế. Nói về thành công của bản thân, giáo sư Thành cho rằng, bên cạnh khả năng, đam mê, sự quyết tâm và môi trường để phát triển, điều quan trọng là cần nhận thức được cơ hội. "Nếu tôi nghe lời hiệu trưởng làm ở cửa hàng thực phẩm có thể sẽ có xe hơi, nhà to, nhưng tôi chọn thùng sách để theo đuổi sự nghiệp nghiên cứu. Thật sự tôi đã lựa chọn đúng". Đúng như tâm nguyện "thành công sẽ về giúp người khác", giáo sư đã trở về Việt Nam, thành lập Viện Khoa học công nghệ tính toán TP HCM hoạt động năm 2009. Anh còn giúp đỡ nhiều sinh viên giỏi từ Việt Nam sang Mỹ du học bằng nguồn từ quỹ nghiên cứu của mình. "Thành công là đường đi chứ không phải điểm đích. Muốn thành công thì phải biết trả giá. Tôi không muốn nói tôi đã thành đạt điều gì, chỉ là một con đường mà khi quay lại tôi thấy đi được rất xa rồi" là câu hỏi nổi tiếng giáo sư Thành muốn nhắn nhủ với tất cả các bạn trẻ ở Việt Nam.

làm gia sư cho cậu bé nhà bên cạnh