Quân Cờ - Assen Tiệp [OST Tẩy Trắng Ái Tình] by Lệ Nhi LHC published on 2013-11-30T14:35:58Z. Appears in playlists The rain fall by Gauto Gau published on 2013-02-07T14:01:37Z 3 by KEn LEe 60 published on 2013-09-29T05:08:29Z Chinese by CheryeJoli published on 2013-12-10T05:19:12Z TQ 6 by Vũ Phượng 2 published on 2014-01-31T15 Bước 4: Súc miệng lại bằng nước sạch. 3.3. Dạng gel. Cách tẩy trắng răng bằng thuốc dạng gel sẽ phức tạp hơn so với dạng bột và kem. Bạn thực hiện theo hướng dẫn sau: Bước 1: Khám răng tại nha khoa, sau đó nhận máng tẩy và thuốc tẩy. Bước 2: Vệ sinh răng miệng Tìm sua-rua-mat-lam-sach-sau-danh-cho-da-nhay-cam-dermacella-han-quoc-180ml-dermacella-solution-a-clear-foam-i.201192037.15522204125 giá rẻ, chất lượng trên sendo tại CuaHangGiaRe.Vn - Nơi bán sản phẩm sua-rua-mat-lam-sach-sau-danh-cho-da-nhay-cam-dermacella-han-quoc-180ml-dermacella-solution-a-clear-foam-i.201192037.15522204125 uy tín, đa dạng mẫu mã, giao hàng 10 Cách tẩy trắng bồn cầu bị đen, ố vàng lâu ngày hiệu quả nhất; Tìm hiểu nguyên nhân khiến bồn cầu bị đen, ố vàngĐể khắc phục và giảm tình trạng nhà vệ sinh, bồn cầu bị đen, ố vàng thì cần phải tìm ra nguyên nhân trước. ACFC sẽ mách bạn cách tẩy vết mực trên áo trắng cực dễ làm tại nhà. Xem ngay! Trang phục màu trắng luôn là "chân ái" được các tín đồ thời trang ưa chuộng bởi sự tươi tắn và tinh tế. Đây cũng là màu sắc dễ dàng nâng hạng phong cách thời trang của bạn chỉ Bóng đèn Philips LED Ecobright 12W 6500K E27 A60 - Ánh sáng trắng/Ánh sáng vàng Bóng đèn 12w siêu sáng tiết kiệm điện, LED BULB trụ LINH PHI chống nước BẢO HÀNH đổi mới 6 tháng không những tốt, chất lượng mà giá cả cũng rẻ và rất cạnh tranh với các nhãn hàng phổ biến tương WKSFT. Reads 1,725Votes 17Parts 1michaelrenOngoing, First published Nov 22, 2014All Rights ReservedTable of contentsTẩy Trắng Ái TìnhSat, Nov 22, 2014Get notified when Tẩy Trắng Ái Tình is updated OR If you already have an account, By continuing, you agree to Wattpad's Terms of Service and Privacy partTẩy Trắng Ái TìnhSat, Nov 22, 2014Content GuidelinesYou may also like 43 parts Ongoing Betrayed by the humans she once cared and protected, Gatria's hatred knows no bounds. With the addi... 81 parts Ongoing MatureOn Hiatus as working on other projects that better represent me as a writer, this book is honestly... 73 parts Ongoing MatureRebel Simmons was just a girl who was dealt a shitty hand in the game of life. Despite her harsh an... 38 parts Complete *COMPLETED* stands for YOU ONLY LIVE ONCE *** Carter Jones, the school nerd, and Killian... 7 parts Complete Mature1 Southeastern University Series Natosha Jackson is from the south-side slums of Ridgeport. She's...You may also likebetrayalbdsmbadassbadboyafricanamericanMISTRESS OF NATURE 43 parts Ongoing Tên gốc Phiêu Bạch Đích Ái TìnhThể loại hiện đại, hắc bang, âm mưu thủ đoạn, ngược luyến tàn tâm, H, HEEditor Lệ Cung ChủEdit bản ver TiNhân vật Lý Đông Hải x Lý Ngân Hách Vào năm mười bảy tuổi thì Lý Ngân Hách đã là cô nhi được Lý Đông Hải nhận nuôi, đồng thời cũng là tình nhân bí mật của ấy thì Lý Đông Hải còn là chủ tịch công ti hắc đạo Lý Hách tin tưởng vận mệnh của mình đã buộc vào Đông phải vì báo ân, mà là bởi vì tình dù phải trả giá đắt cho ái tình này, cậu cũng sẽ không buông dù đối phương hoài nghi cậu phản bội, cậu cũng không cách nào đánh sau khi Đông Hải cùng cậu gặp lại nhau lần nữa, khi cậu muốn tìm về tình yêu…Mới biết được, kỳ thật, ái tình so với suy nghĩ của cậu quá mức tàn khốc…Đã để ái tình lây dính màu đen của âm mưu, huyết tinh, bọn họ còn có cơ hội tẩy trắng nó sao? Editor Lệ Cung ChủBởi vì phải cùng với Cố Chương tiếp cha mẹ ăn cơm Akutagawa Nhật Bản, Gia Thần mãi cho đến buổi tối chín giờ hơn mới có thể thoát thân, Tây Phàm cũng đã tự mình bắt xe đến đường một chiều’.Buổi tối cuối tuần trong quán rượu người rất nhiều, không khí tràn ngập mùi thuốc lá nhàn nhạt. Thời điểm Gia Thần đi vào, dưới ánh đèn nhu hòa ảm đạm, Tây Phàm đang ca hát, giai điệu xa lạ, trầm bổng ưu thương, nhạc đệm chỉ có cây đàn ghi-ta đơn thuần trong tay Tây Phàm.…Thượng đế, ta đặt mình ở trong tay người,Không muốn oán hận, không muốn buông tay,Nhưng cầu kiếp sau, đừng gặp lại nữa,Đừng cố chấp nữa, đừng cưỡng cầu nữa,Nhưng cầu kiếp sau, đừng biết đến ái tình.…Khúc ca đã gần kết thúc, giai điệu bồi hồi, lặp lại không Phàm buông mi mắt xuống, dung nhan tuấn mỹ, thanh âm mỏng manh mà không sóng gió, lại một lần nữa làm cho Thịnh Gia Thần ngây ngốc ở nơi đó, hắn tựa vào quầy bar, si ngốc nhìn Lý Tây Phàm nhẹ than khẽ hát, trong bóng tối, tựa hồ nghe thấy một tiếng thở dài Phàm chậm rãi sờ soạng buông đàn ghi-ta, cước bộ thùng thùng’ truyền tới, tiếp theo một đôi tay nhỏ bé cứng rắn bắt lấy mình, Tây Phàm ôn hòa nở nụ cười, Tiểu Hào, thằng nhóc này, hôm nay tới thật Thần bưng một ly rượu đi đến một góc, đại cẩu cư nhiên cũng ở đây, đang vui vẻ vẫy vẫy chơi cùng Tiểu Hào, Tây Phàm cười khanh khách tựa vào cái ghế mềm mại, Gia Thần đi qua ngồi ở bên cạnh y, trong bóng tối ôm lấy thắt lưng hơi gầy của Tây Phàm.“Tiểu Hào, có thích đại cẩu hay không?” Tựa lưng vào Gia Thần, Tây Phàm hỏi Tiểu Hào.“Đương nhiên thích.” Tiểu Hào đút cho đại cẩu miếng khoai.“Vậy thì giúp Tây Phàm ca ca nuôi nó được không?” Cảm thấy cánh tay bên hông bất mãn siết chặt, Tây Phàm hơi hơi mặt nghiêng nói “Gia Thần, chúng ta đi lên đảo, đại cẩu sẽ cô đơn.”“Chúng ta có thể mang theo nó.”“Ta không thể… Đi nơi nào cũng mang theo nó.” Tây Phàm quay đầu lại, thấp giọng nói.“Nhưng mà Tây Phàm ca ca, mẹ của ta không cho ta nuôi chó, mẹ nói căn phòng không cách âm, sẽ làm phiền hàng xóm.” Tiểu Hào khổ sở ngửa mặt nói.“A.” Tây Phàm sửng sốt, mộc mộc gật gật đầu, nửa ngày mới vỗ vỗ tay nhẹ giọng kêu lên “Đại cẩu!”Đại cẩu bỏ rơi Tiểu Hào, phe phẩy cái đuôi nhào lên, duỗi đầu lưỡi liếm liếm, khoát cái chân lông xù lên trên cánh tay Tây Phàm.“Đại cẩu, vậy ngươi phải… Làm sao bây giờ a.” Ôm lấy đại cẩu, Tây Phàm ảm đạm cười nói.***Buổi tối, Tây Phàm nói mình có chút không thoải mái, sớm tắm rửa sạch sẽ liền muốn đi y cúi đầu ngồi ở trên giường, Gia Thần đau lòng đi qua, cẩn thận nhìn gương mặt Tây Phàm. Dưới ánh đèn, hai gò má của Tây Phàm trơn bóng, khuôn mặt thon dài trời sinh, cằm nhọn, hơn nữa đôi mắt đen thăm thẳm, trong nét thanh tú pha vài phần đơn giác Gia Thần nắm cằm của mình mãi không chịu buông tay, Tây Phàm liền cười rộ lên, ngón tay dài nhỏ nhẹ nhàng sờ trên đôi mắt của Gia Thần, nói tên sói đội lốp người nhà ngươi hiện tại nhất định là mắt sáng rực giống như kẻ trộm’. Nhìn khóe miệng đạm mầu của y cong lên, Gia Thần nhịn không được áp sát, hôn lên đôi môi mỏng mềm mại mê người Phàm chậm rãi nhắm mắt lại, nụ hôn của Gia Thần ôn nhu mà ngọt ngào, tản ra mùi hương Gevallia nhàn nhạt. Đang lúc trầm mê, Tây Phàm đột nhiên cảm thấy nơi cổ họng một trận tanh ngọt, hai cánh tay dùng sức, nhất thời đẩy Gia Thần ra, Tây Phàm cười nói Gia Thần, ta muốn đi WC, ta sắp nhịn không nổi rồi’.Gia Thần cười buông y ra còn mắng hỗn đản, ngươi thực biết lựa thời điểm’, Tây Phàm che miệng vội chạy vào trên bồn cầu, Tây Phàm “Oa” phun ra, nhìn không thấy màu đỏ tươi chói mắt, Tây Phàm chỉ để ý xả nước dội rửa. Gia Thần ở bên ngoài vội vàng hỏi Tây Phàm ngươi làm sao vậy?’ Tây Phàm xoay người lại nói nhất định là do miếng thịt bò lúc tối đã bị hỏng’.Gia Thần cau mày đi tới, dùng hai má nhẹ nhàng dán sát vào trán Tây Phàm, trán Tây Phàm lạnh âm âm, cũng không phát sốt.“Ngủ một giấc, ngày mai sẽ không sao hết.” Tây Phàm cười Thần thế đêm hôm đó, bọn họ không làm sớm ngày hôm sau, Tây Phàm quả nhiên rất khỏe, buổi sáng hai người đi ô-tô đưa đại cẩu đến Thịnh gia, do chậm trễ nên tới giữa trưa mới xuất phát, lúc phi cơ đậu xuống đảo nhỏ thì đã gần buổi chiều. Cánh quạt quay bụi đất tung lên đầy trời, Gia Thần dùng áo ba-đờ-xuy phủ lấy Tây Phàm, hai người cười lớn khom lưng chạy ra khỏi vòng luẩn quẩn của gió cơ nổ máy chuẩn bị trở về địa điểm xuất phát, Tây Phàm vỗ về chơi đùa đầu tóc của mình, lớn tiếng hỏi Gia Thần “Gia Thần, xem tóc của ta có phải đều rối tung rồi hay không?”“Chỉ một chút thôi, đẹp lắm.”Là nói thật, tóc của Tây Phàm bay lên, có một vẻ đẹp bất theo con đường nhỏ nở đầy hoa dại chậm rãi đi hướng căn nhà gỗ trên sườn núi, Gia Thần một tay kéo Tây Phàm, một tay xách mấy cái ba lô đựng đầy đồ vật này nọ.“Nhất định là rất rối, gió lớn quá, lần sau…” Tây Phàm bất giác ngừng một chút, “… Lần sau chúng ta ngồi thuyền đến đây được không?”“Tên ăn diện, thật sự là hết cách với ngươi mà.” Gia Thần cười, ấn đầu tóc của Tây Phàm xuống dưới, cứ tự nhiên như vậy để ở bên hông của mình.“Cái gì vậy?” Tây Phàm vươn tay sờ loạn trên người Gia Thần.“Đừng nhúc nhích.”“Đến nơi đây còn mang theo thứ này! Chúng ta tới đây để trải qua cuối tuần mà!” Tây Phàm phiết khóe miệng rút cây súng của Thịnh Gia Thần ra.“Hảo, vậy ngươi ném vào trong cỏ đi, ngày mai chúng ta đến tìm.” Gia Thần cười nói.“Quên đi, ta tịch thu.”Tây Phàm bỏ khẩu súng vào túi trước của mình, thứ gì đó nặng trịch rơi vào bộ đồ giản dị màu đường, bông cúc non màu vàng cam, bông thạch trúc * màu hồng nhạt, phía tây dưới ánh dương quang trầm xinh đẹp trong gió rêu rao, cây cọ cao lớn bởi vì không ai chăm sóc, vô số tán lá héo úa biến thành màu đen treo ở trên thân cây.“Trước đi tắm rửa, sau đó đến Huyền Nhai!” huyền nhai = vực thẳm Tây Phàm dựa vào Gia Thần đi lên trên.“Ngày mai rồi đi Huyền Nhai, ngươi không mệt mỏi sao?” Gia Thần nhìn kỹ sắc mặt Tây Phàm, hình như là không có việc gì, trên làn da màu lúa mạch nhạt của Tây Phàm lộ ra nét đỏ ửng.“Đón Nhật không bằng đánh Nhật.”“Loạn dùng thuật ngữ.” Gia Thần hắc hắc cười, Tây Phàm cũng cười theo chạng vạng, Gia Thần nắm tay Tây Phàm, đến trên Huyền trời màu tím nhạt, ranh giới biển trời màu đỏ cam sáng ngời cùng những đám mây loang lổ nhiều màu, dưới vực hải âu còn chưa về, thỉnh thoảng bay lên thành đàn, tiếng kêu vang tứ phía.“Thái dương sắp lặn rồi sao?”“Vẫn chưa, nhưng phía dưới đã muốn chạm tới mặt biển.”“Giống cái lòng đỏ trứng gà cực lớn nhỉ?”Gia Thần bật cười, siết chặt Tây Phàm, “Không, so với lòng đỏ trứng thì đỏ hơn.”“Gia Thần.”“Vực thẳm kia cách chúng ta mấy bước?”“Ân, bảy bước.”“Nếu chạy thì sao?”“Chạy à, năm bước.”“Năm bước.” Tây Phàm tin tưởng đôi mắt của Gia Thần, hắn nói năm bước thì nhất định là năm bước.“Ân.”“Ta muốn giống như vận động viên nhảy cầu, năm bước chạy lấy đà, sau đó mở hai tay ra, bay lên, rồi hạ xuống…”“Nói bậy.” Gia Thần nhíu mày, nhẹ nhàng trách Phàm mỉm cười, nghiêng mặt qua, tựa hồ đang nhìn Gia Thần.”Thịnh Gia Thần, ta yêu ngươi.”“Ta biết.”Nhìn chăm chú con ngươi đen láy mà sáng ngời trước mắt, Gia Thần nghĩ rằng Tây Phàm bị mù như thế nào còn có thể có ánh mắt chuyên chú như vậy, nhịn không được giơ tay lên, ôn nhu chạm vào gò má của y, Tây Phàm đột nhiên co rúm lại một chút.“Làm sao vậy, Tây Phàm?”“Gió lớn quá, có chút lạnh.” Tây Phàm rụt rụt cổ, “Gia Thần, giúp ta lấy áo ba-đờ-xuy đến đây được không.”“Hảo, chờ ta, đừng nhúc nhích.”“Ân.”Nghe thấy tiếng bước chân của Thịnh Gia Thần cách mình đã xa, Tây Phàm mới nghiêng đầu, mở to hai mắt nhìn phía trước.“Thần, xem ta!”Tây Phàm cười lớn kêu lên.“… Nhất… Nhị…!”Thịnh Gia Thần nghiêng đầu qua, Tây Phàm giống một vận động viên nhảy cầu sải dài bước chân, cất bước nhẹ nhàng chạy về phía vực thẳm.“Tây Phàm, đứng lại!!!”“… Tam… Tứ… Ngũ…!”Tây Phàm dừng một chút, sau đó nhẹ nhàng nhảy vào không trung, y duỗi hai tay ra, thẳng thắt lưng, tựa như một chữ “Y” viết kép, ngừng lại giữa bầu trời chiều màu cam.***“Tây Phàm… … …!!!!!!!”Gió từ bên tai gào thét, Tây Phàm hài lòng cảm thấy chính mình giống một con diều đứt dây, không vướng không mắc rơi xuống.“Ba!”Trên cổ tay một trận đau nhức, bụng dưới đau quặn, tư thế đột ngột ngừng, cảm thấy trên đầu những hạt cát đá vụn tác tác’ rơi, Tây Phàm tuyệt vọng phát hiện mình đang đong đưa vướng lại giữa không trung.“Lý Tây Phàm!”Tựa như hai ngày trước, thanh âm khàn khàn ưu thương làm người ta động lạ ngẩng đầu, Tây Phàm lẩm bẩm nói “Như thế nào… Có thể?!”Gia Thần khàn giọng trả lời “Là ba chữ kia của ngươi, nói… Quá mức tuyệt vọng.”Kể từ đêm qua, Gia Thần tự dưng bắt đầu lo sợ bất an, thẳng đến khi Tây Phàm mở miệng nói Yêu hắn’ mới trở nên cảnh giác, gần như vô thức bước đi nhẹ nhàng, dễ dàng, đã lừa gạt được Tây Phàm mắt chính mình chung quy ngu ngốc, đã biết nhiều chuyện như vậy, vẫn như cũ không thể tha thứ đánh giá thấp Thịnh Gia Thần, Tây Phàm trong khóe mắt đều là đau xót, đôi mắt nực cười không thể nhìn thấy lại một lần nữa nhìn lầm mục Thần tan nát cõi lòng, thanh âm thế nhưng dần dần khôi phục bình tĩnh thường ngày.“Nói cho ta biết vì sao, Lý Tây Phàm.”“Ngày hôm qua, ta đến Thịnh Thị.”Tây Phàm trả lời, Thịnh Gia Thần sửng sốt, dần dần hiểu được.“Thịnh Gia Thần, ngươi thả ta ra.” Tây Phàm rạp người trên vực thẳm, Gia Thần dùng ngón tay chế trụ vách núi, nhắm hai mắt lại, nghĩ rằng ’trời tạo nghiệp chướng vẫn có thể tha thứ, nhưng tự mình tạo nghiệp chướng, thì không thể sống’.Không nghe được thanh âm, Tây Phàm không hề do dự, cánh tay phải sờ soạng tìm kiếm trong ***g ngực, đến khi nhìn thấy vật mà y lấy ra, Thịnh Gia Thần ngây ngẩn cả người, đó chính là súng của Phàm cuồng dại, nhưng không súng nhắm ngay đỉnh núi, Tây Phàm nói “Gia Thần ca, ngươi tránh được một phát súng, nhưng tránh không được tất cả.”“Tây Phàm.”“Ta đếm đến ba, ngươi buông tay.”“Không.” Nhìn nòng súng màu đen, Gia Thần quả quyết cự mắt về nơi thanh âm Gia Thần truyền đến, Tây Phàm lòng chua xót, trong mắt đều là thê lương“Gia Thần ca, nếu ngươi cho ta cơ hội nổ súng, ta sẽ… Thật cao hứng.”Trên vực thẳm chốc lát trầm mặt.“Nhất…”“… Nhị…”Trong vài giây đó, Thịnh Gia Thần đã lặng yên không một tiếng động rút thanh mã tấu Thụy Sĩ trên thắt lưng nhiên, Tây Phàm vẫn nhìn về phía đỉnh núi nhẹ nhàng ngửa ra sau vài phần, mi mắt rũ xuống, tay phải vốn duỗi thẳng cong lại thành một đường cong, quay họng súng lạnh lóe sáng lại, nhắm ngay huyệt thái dương của mình…Động tác này, làm cho Thịnh Gia Thần đau nhập nội tâm.“Tây Phàm, thực xin lỗi!”“… Tam!”Tây Phàm chung quy mắt vẫn không thể nhìn thấy, lúc nghe được âm thanh bất thường, thì thời gian đã quá muộn. Thanh dao trong tay mang theo gió trong nháy mắt cắt qua cổ tay phải của Tây Phàm, Tây Phàm bóp cò, viên đạn gào thét, nóng rát xẹt qua hai má Tây Phàm.“A…!”Tiếng thét tựa như con thú bị thương của Tây Phàm quanh quẩn ở vực thẳm, một trước một sau, khẩu súng màu đen nặng nề cùng thanh dao màu đỏ lặng yên rơi xuống, nháy mắt biến mất trong hoàng hôn dần dần đậm Gia Thần liền kéo Tây Phàm đi Phàm giãy dụa giống như điên, cổ tay tựa hồ bị cắt vỡ tĩnh mạch, huyết thâm mầu một khắc không ngừng dũng mãnh chảy ra nhanh chóng nhiễm đỏ quần áo của hai người. Thịnh Gia Thần thật sự ôm không được y, đành phải dùng đầu gối đè y áp sát trên mặt đất cát đá, Tây Phàm hận chính mình vô dụng, nắm chặt nắm tay hung hăng đấm vào vách đá dưới thân, Thịnh Gia Thần nhìn y gần như điên cuồng, một khắc không dám thả lỏng, tranh thủ thời gian kéo cà-vạt xuống, trói hai tay ướt đẫm máu của Tây Phàm ngược ra sau cục, Tây Phàm ngừng giãy dụa, thở ra một hơi rất ngắn, thân thể y chậm rãi nhuyễn ra, suy sụp vùi mặt trên mặt cạnh hải âu vẫn kêu a a’, Thịnh Gia Thần lấy điện thoại ra.“Mạch Lâm, Tây Phàm bị thương, lập tức điều phi cơ! Chúng ta ở…”Thanh âm Thịnh Gia Thần có chút run rẩy, Tây Phàm nghĩ rằng, hắn dựa vào cái gì Tây Phàm chà xát trên đất đá thô ráp, bên tai tiếng kêu hải âu càng ngày càng nhỏ, thanh âm Thịnh Gia Thần gọi “Tây Phàm Tây Phàm” cũng càng ngày càng nhỏ… buồn quá đi ỌAỌ***Vào đêm, đóng lại cửa sổ phòng bệnh săn sóc đặc biệt, ngăn tiếng côn trùng thu thu’ bên ngoài, Tây Phàm vô thanh vô tức nằm trên chiếc giường chật hẹp, chất lỏng màu vàng nhạt từ trong túi huyết tương từng giọt từng giọt chảy vào trong mạch máu màu xanh trên cánh tay. Thịnh Gia Thần cho người suốt đêm từ bệnh viện vận đến giường đơn đặc biệt, dùng thắt lưng rộng rộng chặt chẽ cố định Tây cằm dài của Thịnh Gia Thần mọc ra vài sợi râu đen đen lổm chổm, khóe miệng cũng nổi lên vài lạo phao bong bóng nước bọt =.=” nho nhỏ, có thể nói khuôn mặt anh tuấn đột nhiên tiều tụy rất nhiều. Trong phòng chỉ có duy nhất một chiếc đèn bàn chiếu sáng, Gia Thần vẫn duy trì tư thế cứng ngắc, yên lặng ngồi ở bên giường nhìn Tây Phàm đã nằm một ngày một đêm, vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, bác sĩ nói không có gì trở ngại, bất quá là do mất máu quá nhiều cần thời gian điều chỉnh mà thôi. Trong cổ áo bệnh phục lộ ra xương quai xanh nhọn gầy, sắc mặt cũng một lần nữa biến trở về tái nhợt như nửa năm trước, trong hôn mê, Tây Phàm môi hơi hơi nhếch lên, hiện ra bộ dáng quật cường, Gia Thần giờ phút này nhìn ở trong mắt, đột nhiên cảm thấy được có chút xa ánh đèn, nhìn chằm chằm khuôn mặt Tây Phàm, Gia Thần đột nhiên cẩn thận nâng lên bàn tay phải ở bên giường, thân thể gần như hóa đá lặng lẽ nhích lại gần phía trước, thử thăm dò, đem ngón trỏ tới gần hai gò má của Tây Phàm. Không nghĩ đúng lúc này, Tây Phàm hình như có cảm giác, vô ý thức nghiêng đầu, quang ảnh thoáng động, vết dao trên mặt chợt trở nên rõ ràng, Gia Thần chấn động, tay ngừng giữa không Phàm tiếp tục ngủ say, Gia Thần lại rút tay lùi về nắm thành nắm tay, tim đập nhanh, nhắm hai mắt Chương, ngươi đúng, ta không nên nhặt về thứ rác rưởi giống như Lý Tây Phàm, bởi vì vốn dĩ, ta không hại chết y!!Bởi vì không quan tâm, cho nên phải luôn luôn mạnh mẽ, trán để ở trên nắm tay, Gia Thần lúc này cuối cùng nhớ đến thượng a, hắn ở trong lòng nói, thỉnh ngài tha thứ cho cục, lúc rạng sáng, mí mắt Tây Phàm chậm rãi giật giật, Thịnh Gia Thần nghiêng người qua, cúi đầu gọi tên của Phàm dần dần tỉnh lại, chậm rãi mở to mắt nhìn trần nhà, há miệng thở dốc mới phát giác cổ họng vô cùng đau đớn, miễn cưỡng nuốt nước miếng gọi “Thịnh Gia Thần.”“Tây Phàm.” Gia Thần chú ý nhìn khuôn mặt Tây Phàm.“… Có thể tháo ra cho ta hay không, mệt chết đi được.”Gia Thần thực khó xử, liền không nói Phàm đành phải nghiêng đầu đi, ánh mắt mờ mịt nhìn góc phòng rất buồn, Gia Thần đứng lên, đi qua mở cửa sổ ra, tiếng lá cây sàn sạt cùng côn trùng chít chít kêu vang trong nháy mắt tràn vào.“Gia Thần ca, của ngươi… Kế hoạch bắt đầu từ khi nào?” Thanh âm Tây Phàm suy yếu từ phía sau truyền Thần lấy tay đè cửa sổ nhớ lại.“Từ khi ta yêu ngươi sao?” Tây Phàm lại Thần không nói chuyện, xa xa là rừng cây đen đen cùng đèn đường mờ nhạt.“Hay là… Sớm hơn?”…Gió nhẹ thổi vào, vỗ về mái tóc của Gia Thần, hắn quyết định nói cho Tây Phàm biết, sớm hay muộn cũng phải đau chi bằng hiện tại nói rõ ràng cho Thần quay người lại, đi đến bên giường Tây Phàm, ánh mắt vô thần của Tây Phàm đuổi theo tiếng bước chân tháp tháp’ của hắn.“Đúng, sớm hơn.” Gia Thần cúi đầu nhìn Tây Phàm nói, “Trước khi ta gặp ngươi, ta chỉ thấy qua ảnh chụp của ngươi còn có… phiếu điểm của ngươi, khi đó, ngươi học trung học vẫn chưa tốt nghiệp, lúc ấy, chúng ta vốn muốn bồi dưỡng một người có thể dùng ở thời khắc mấu chốt… để chịu tội thay.”“Vì sao là ta?”“Bởi vì ngươi… Xứng đôi với ta.”Gia Thần biết, thanh âm bình tĩnh của mình đang đâm thương Tây Phàm, chính là hắn biết, cho dù có dùng giọng điệu mang cảm xúc vô cùng hối hận thì cũng chỉ càng thương tổn Tây Phàm sâu hơn.…“Nhưng… Ngươi từng đuổi ta đi…?” Tây Phàm trầm tư hỏi, “Cũng là… Diễn trò cho… Josh xem?”Gia Thần ngầm thừa nhận. Tây Phàm tâm nghĩ rằng, kẻ quanh co, xảo quyệt như Chu Đào, sao tin tưởng một đứa cô nhi như Tây Phàm có thể dễ dàng nắm giữ trái tim của lão đại Thịnh Thị trong lòng bàn tay.…“Cho nên, ngươi cố ý để cho Josh phát hiện vị trí của đảo nhỏ kia.”“…”“Cho nên, Hoài Thúc, căn bản không phải người của Thịnh Thị?”“…”“Còn một việc… Ta thủy chung không rõ.” Tây Phàm cảm thấy cổ họng đau vô cùng, “Ngươi sao có thể khẳng định… Ta sẽ… Bán đứng ngươi?”“Chưa từng có người nào có thể chịu đựng nổi thủ đoạn của Chu Đào.” Gia Thần cứng nhắc Phàm nhẹ nhàng gật gật đầu, ” Thực ra…”Nhắm mắt lại, Tây Phàm cười khổ khen Gia Thần “Ngươi thực ra cái gì cũng đã tính tới.”“Chỉ trừ sau này… Ta sẽ thật lòng thích ngươi, Lý Tây Phàm.”Tây Phàm đột nhiên nhớ tới cái ngày mưa thật lâu trước kia, ở nhà ga công cộng, Thịnh Gia Thần từng đặt mình trên xe nói, “Ta tính ra tính vào, không tính đến tâm tình của mình.”…“Gia Thần, ta buồn nôn, ” Tây Phàm cau mày gọi Gia Thần.“Tây Phàm.”“Gia Thần, mau đỡ ta đứng lên, ta muốn ói ra.”Tây Phàm mặt căng đỏ bừng, má đều phồng Gia Thần mới biết được Tây Phàm thật sự khó chịu, luống cuống tay chân nới lỏng dây lưng trên cổ tay phải của Tây Phàm ra, vừa mới dìu y kiễng người đứng dậy, còn chưa kịp đi lấy ống phun, Tây Phàm đã sặc ói ra, máu văng lên toàn thân hai máu sắc đỏ chói hiện ra trước mặt, Thịnh Gia Thần nhắm hai mắt lại, thanh âm kềm chế, để cho nước mắt chậm rãi chảy xuống hai má cứng ngắc, thấm vào trong vải bông màu trắng. Tây Phàm nhìn không thấy, Gia Thần ngược lại may mắn, chỉ sợ Tây Phàm nhìn thấy nước mắt của mình, cũng bất quá càng hận phun ra máu mà lúc lại lâm vào hôn mê, Tây Phàm tựa vào trong lòng Thịnh Gia Thần, nói “Ngươi nếu còn có một chút lương tâm… Thì thả ta đi.”***Nghe tiếng bác sĩ cùng y tá luống cuống tay chân thật lâu, mới có thể làm cho Tây Phàm dần dần ổn định lại. Liên tiếp mấy giờ, Gia Thần yên lặng đứng phía trước cửa sổ thủy tinh phòng vô khuẩn, nhìn cả người Tây Phàm cắm đầy ống, thầm nghĩ vì cái gì người nằm ở nơi đó không phải mình, nếu… nếu Tây Phàm chết đi, chính mình nên làm gì bây giờ kết quả hội chẩn đi ra, bác sĩ nói là bởi vì cảm xúc kích động làm cho dạ dày loét bị phát tác, vùng nhiễm bệnh vốn khép lại đột nhiên nhanh chóng có xu hướng chuyển biến xấu, tốt nhất là hai ngày nữa lập tức làm phẫu thuật cắt Phàm không có thân nhân, cho nên là Gia Thần ký tên giấy tờ đồng ý giải tá tiểu thư thay đổi ca thứ hai, tới buổi sáng mười giờ hơn, Tây Phàm rốt cục được đưa về phòng bệnh bảo vệ. Gia Thần mấy ngày liền lo âu cùng không ngủ làm cho tinh thần ngày càng suy sụp, bác sĩ nhìn sắc mặt của hắn quá xấu, cùng Mạch tiểu thư hợp lực khuyên bảo, mới đưa được hắn vào phòng nghỉ nhỏ gần Thần ngã vào trên ghế sa lon, trợn tròn mắt nhìn trần nhà màu xanh nhạt, nhìn nửa giờ, thì buồn Thần mệt mỏi lại ngủ không an ổn, mơ mơ màng màng trong mộng mơ thấy Tây Phàm trôi trong nước, một đầu mồ hôi lạnh tỉnh lại, định thần, lại thật sự nghe được thanh âm của Tây Phàm. Vẫn chưa chạy vào phòng bệnh, Gia Thần liền nghe thấy tiếng thét chói tai của Tây Phàm, biết y kêu vì cái gì, Gia Thần xoa xoa sóng mũi cay xè, tâm tình ảm đạm đẩy cửa phòng ra.“… Thả ta đi, ta không muốn ở chỗ này, bảo bọn họ buông ra ta, không được trói ta, không được trói ta!!”Một đám bác sĩ y tá, còn có Cố Chương cũng đã vội vàng tới, đang bó tay không còn cách nào chỉ biết bao quanh xung quanh giường bệnh của Tây Phàm. Bởi vì tay chân không thể động đậy, cho nên Tây Phàm chỉ có thể lắc đầu lung tung, một khắc cũng không ngừng la hét khóc Gia Thần đi đến, bên trong hoảng loạn, Cố Chương rút lui từng bước, cho hắn nhìn thuốc tiêm trong khay y tá, thấp giọng nói “Thuốc an thần, muốn tiêm ngay bây giờ hay không?”Gia Thần mỏi mệt đi qua xem, không biết Tây Phàm đã tỉnh bao lâu, giờ phút này thanh âm đã khàn khàn, da mặt căng lên, vết thương trên cổ tay cũng đã bị rách do ma sát với khăn trải giường. Gia Thần lại mở đôi mắt đánh giá thuốc tiêm, đột nhiên chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng Cố Chương trong lòng đột ngột lạnh buốt, làm trợ lý tám năm cho Thịnh Gia Thần, hắn sớm hiểu rõ hơn nữa còn quen thuộc ánh mắt thâm thúy lãnh khốc của Thịnh Gia Thần, nhưng đây là lần đầu tiên, hắn cảm thấy sự lãnh khốc kia đang hướng về phía chính mình, mặc dù mỏi mệt, mặc dù tơ máu che kín, vẫn không thể che dấu lãnh liệt cùng hận ý làm Cố Chương bừng tỉnh. Hắn đã không còn là trợ lý giỏi giang có thể cùng Thịnh Gia Thần thành thật với nhau, nếu Thịnh Gia Thần ngay cả bản thân cũng không thể tha thứ, huống chi Cố Chương gắn liền với tội dám nhắc lại, Cố Chương chột dạ tránh ánh mắt, xoay người đi hướng cửa phòng phía trước, còn không quên bổn phận trợ lý, phất tay ý muốn tất cả mọi người rời cục, trong phòng chỉ còn lại có tiếng kêu của Tây Phàm, Gia Thần chậm rãi cúi người ấn hai tay lên, muốn ngăn Tây Phàm giãy dụa.“… Các ngươi thả ta đi, thả ta đi!! Các ngươi không thả ta, ta sẽ không uống thuốc, ta không phối hợp, ta…”Bỗng dưng, trong tiếng thét chói tai Tây Phàm tựa hồ cảm nhận được hơi thở của Gia Thần, đột nhiên dừng miệng, đôi mắt trống trơn trừng mắt, hắc bạch phân minh.“Tây Phàm, ” Gia Thần nói, “Ngươi phải uống thuốc.”Tây Phàm hoài nghi nhìn không trung.“Tây Phàm, ” Gia Thần nói, “Ngày kia ngươi phải làm phẫu thuật cắt bỏ một phần dạ dày… Phần bị loét so với trước kia đã nghiêm trọng hơn.”“Thả ta đi, ” Tây Phàm Thần nhất thời ngừng lại, sau đó mới thấp giọng nói “… Không được, ta không thể thả.”“Hừ, ” Tây Phàm nhẹ giọng cười lạnh.“Như thế nào cũng được, chỉ trừ… Thả ngươi.” Gia Thần gục đầu xuống, nói cho Tây Phàm nghe, nói cho mình nghe.“Không thả ta… Ngươi sẽ hối hận!”Dứt lời, Tây Phàm gắt gao ngậm miệng lại. Tẩy Trắng Ái Tình Tác giả Vũ Thiên Thể loại hiện đại, hắc bang, âm mưu thủ đoạn, ngược luyến tàn tâm, H, HE Reviewer đánh giá ✮✮✮✮ Reviewer Miina Lưu ý Review với góc nhìn của bản thân người review, đặc biệt có những cảm tính cá nhân xen lẫn, do vậy nên nếu có bất đồng quan điểm, mong các bạn sẽ cùng thảo luận ở bên dưới, hạn chế tối đa xảy ra những sự việc không mong muốn *** Vì sao nên đọc //v\\ Từng có một thời gian mị bị ám ảnh với mấy bộ hắc bang v hễ rãnh sẽ đi kiếm đọc vậy nên bộ này vô tình lọt vào tầm ngắm ._. Nội dung nói về Lý Tây Phàm là cô nhi, bất ngờ được Gia Thần nhận về nuôi, cậu được hắn cho ăn học các thứ .-. Biến cậu từ trẻ mồ côi thành người sang trọng…Vậy nên việc Phàm có tình cảm với hắn là điều đương nhiên. Hai người bên nhau, Phàm vừa là cánh tay đắc lực, vừa là người tình nhỏ. Nhưng mà, do Gia Thần là lão đại hắc bang cho nên việc Lý Tây Phàm gặp họa là chuyện không thể không đoán được. Sau lần gặp họa đó, khuôn mặt của Phàm mang vết sẹo, lại bị mù. mà chính Gia Thần là người khiến cậu như vậy, sau khi biết được việc mình bị thương đều là một phần sắp đặt của Gia Thần. Vậy nên nhất thời tình cảm cậu cho hắn trở thành thù hận .-. Gia Thần cũng biết điều này nên hắn đã nói rằng “Nếu y hận ta càng sâu, y sẽ cứ như vậy mà rời đi; nếu y yêu ta càng sâu, y sẽ trở về báo thù.” Và quả nhiên v người góp phần lật đỏ Gia Thần chính là Tây Phàm 3 và một làn nữa chính Gia Thần đã sắp xếp điều này… Nói chung chuyện này ngược thân bạn thụ ghê gớm < ngược đến nỗi đọc mấy đoạn đó mình chỉ muốn bơ đi… Tuy nói Gia Thần năm lần bảy lượt lợi dụng Tây Phàm, nhưng hắn thật sự yêu cậu. Khi cậu bị mù, đích thân Gia Thần chăm sóc, đồ đạc trong nhà đều là loại dễ sử dụng tuy có phần xấu xí v Chính điều đó là đã khiến cho tình cảm của cả hai khắc sâu, tuy rằng chật vật khổ đau… Theo lời bạn Editor, có hai phần kết, một chính là HE này và hai là SE. Theo SE, Gia Thần chết trong tai nạn máy bay, còn Tây Phàm lái xe tự gây cho mình cái chết ._. Truyện hay, H được, cơ mà với đứa sủng thụ như mình //v\\ việc ngược thụ làm cho mị không thích lắm, cơ mà đằng nào khúc cuối Gia Thần cũng cà nhắc một chân vậy nên… v Khi Lý Ngân Hách mở đôi mắt đau rát ra, đã là buổi chiều ngày hôm sau. Xuyên thấu qua khe hở bức màn buông xuống nhìn ra bên ngoài, ngày vẫn u Hách xoay người xuống giường, nhưng bởi vì hạ thân đau nhức xé rách như bị sét đánh nên dừng lại, y ấn cái trán cẩn thận hồi tưởng, chuyện tình đêm qua dần dần rõ ràng hơn, mỗi một phần đau đớn, mỗi một tấc sung sướng đều từng chút giọt giọt từ trong chỗ sâu thẳm của đầu óc trồi lên trên mặt Ngân Hách sửng sờ ở trên một lúc lâu sau, cậu mới mặt đỏ tai hồng chậm rãi vùi mặt vào đầu gối, trong đôi mắt có điểm ẩm ướt, bởi vì cậu phát hiện, trong lòng có sợ hãi, có ôn nhu, có một chút ngọt ngào cùng vài phần lúng ta lúng túng, chỉ duy nhất không có chính là —— hối mặt nhớ lại đôi tay ôn nhu mà hữu lực đêm qua, lần đầu trải qua cảm giác kích đau cùng tâm trí trống rỗng, giọng nói nhẹ nhàng an ủi, Ngân Hách nhịn không được vùi mặt càng sâu. Đúng vậy, có lẽ kể từ buổi sáng ngoài cửa cô nhi viện, cậu đã thích Lý Đông Hải, lúc hắn cười bảo mình gọi hắn là Đông Hải, lúc hắn đưa tay dạy mình đeo caravat, lúc hắn lắc đầu bảo mình đi đổi tây trang… Lý Ngân Hách cũng đã lo được lo mất mình sẽ bị sa vào trong đó.“Lý… Đông… Hải, Đông… Đông Hải, Đông Hải… Hải… Hải.”Ôm hai đầu gối, Lý Ngân Hách thấp giọng lẩm bẩm cho mình nghe, thẳng đến khi cảm thấy hai gò má tựa như thiêu lẽ đi xuống cầu thang, đại sảnh khoảng không trống rỗng, sau khi đến phòng bếp ăn chút gì đó, cậu ôm một sách quyển trinh thám chạy vào hoa viên, hôm nay cậu không muốn gặp bất luận kẻ sau giàn hoa tử đằng * có một cái ổ cũ hướng lên sườn núi, vừa lúc có thể chứa một cái ghế, lá cây rậm rạp che phủ tầm mắt, mặc dù có chòi nghỉ mát ở một bên cũng khó phát hiện chỗ ẩn thân nho nhỏ này, Ngân Hách sớm đã xem như lãnh địa trụ sở riêng của chính mình, vì không muốn bị người phát hiện nên ở trong rằng không có ánh mặt trời, vẫn như cũ có gió mát cùng chim hót, tâm tư Ngân Hách không ở trong sách. Tinh thần mơ hồ nhìn một con con kiến nhỏ bận rộn trên lá cây trước mặt, cậu nghĩ đến đau đớn thân thể của mình cùng lòng tràn đầy lo lắng không biết khi nào thì mới có thể bình xuất thần, bên ngoài truyền đến cước bộ hơn nữa càng đi càng gần, tiếng nói chuyện trầm thấp làm cho trong tim của Ngân Hách một trận kinh hoàng.“Thôi Thủy Nguyên, cầu lớn Hà Hải bên kia thế nào?” Cách tán lá cây tử đằng rậm rạp, Lý Đông Hải cơ hồ an vị ở sau lưng Ngân Hách.“Còn chưa có tin tức. Nhưng tòa nhà kia của Thượng Hải chúng ta nhiều lần dò xét báo giá của công ty Hưng Duy, không có vấn đề gì.” Nói chuyện chính là trợ lý đặc biệt của Lý Đông Hải – Thôi Thủy Nguyên.“Cây cầu lớn Hà Hải là một đệ nhất danh tác của chính phủ Việt Nam, vô luận như thế nào cũng phải giành được trong tay, về sau mới có thể ở nơi đó thành lập mạch người của chính mình. Bên kia Thượng Hải không phải công khai cạnh tranh đấu thầu, mặc dù lấy được hợp đồng cũng tạm thời đừng cho Văn gia biết, Văn gia lão nhân rất giảo hoạt, vả lại cũng phải nể mặt Văn Huệ vì thế mà làm ăn luôn không có lợi.” có cả Việt Nam trong này ^^!Nghe được cái tên Văn Huệ, tim Ngân Hách đột ngột ngừng đập, mới phát hiện mình là một đứa ngốc, sau khi tỉnh lại giữa trưa hôm nay cư nhiên liền quên Văn tiểu Hách ánh mắt ảm đạm, tâm có chút kích động.“Đúng vậy. Chủ tịch,” Thủy Nguyên đột nhiên đè thấp thanh âm, “Còn có một việc, ngài xem này.”“Thứ này thật tinh xảo.” Đông Hải nói.“Đây là vật vừa mới phát hiện ở trong xe của ngài, gắn ở bên dưới chỗ ngồi phía sau.”“Ân.” Đông Hải tựa hồ đang kiểm tra thứ là máy nghe trộm VR-H được sản xuất ở Nhật Bản, pin có thể sử dụng ba năm, hôm nay là ba tháng của sản phẩm.”“Ngươi nghĩ như thế nào, Thủy Nguyên?”“Theo lần trước kiểm tra chỉ có Văn tiểu thư từng ngồi xe của ngài.”“Đây không phải là vật của Văn Huệ, ” Lý Đông Hải trầm ngâm nói, “Văn gia mua không nổi sản phẩm mới đắt đỏ như thế này. Đây là do Chu Đào lắp đặt, đi thăm dò công nhân Tiểu Kha một chút, ngày hôm qua hắn từng vào trong xe của ta lấy âu phục. Điều tra ra là ai, sau đó đem người trả lại cho Chu Đào, hắn sẽ thay chúng ta xử lý.”“Vâng.”Sợ hãi cảm thấy chính mình nghe được những gì không nên nghe, Ngân Hách càng thêm cẩn thận, ngừng hô hấp không dám cử động nửa ngón tay, vô cùng hồi hộp, Lý Đông Hải lại thay đổi đề tài.“Thủy Nguyên, lễ phục đính hôn của Văn tiểu thư và ta đã chuẩn bị tốt chưa?”“Cửa tiệm Maya báo tin đến xem hàng mẫu.”Ngân Háchlặng lẽ không lên tiếng lắng nghe, cuộn thân mình thành một đoàn, trong lòng nghĩ đến bộ dáng Văn tiểu thư mặc lễ phục.“Để cho Văn tiểu thư quyết định, không cần cho ta xem.” Thanh âm của Lý Đông Hải thủy chung vẫn là loại gợn sóng không sợ hãi.“Hảo, chủ tịch nếu không có chuyện gì khác, tôi đi trước.”“Hảo.”Tiếng bước chân của Thủy Nguyên sàn sạt trên đường đá phiến dần dần tiêu thất, trong góc hoa viên an tĩnh lại, trời vẫn đầy mây, gió vẫn nhẹ nhàng thổi qua cây lá cây tử đằng, Lý Ngân Hách đưa lưng về phía Đông Hải ngồi, đầu lông mày khẽ nhíu lại.“Ngân Hách, xuất hiện đi.” Lý Đông Hải Hách cả người chấn động, tâm bùm bùm’ mãnh liệt nhảy dựng, do dự một lát mới đứng lên, co quá lâu nên tay chân đều tê, lúc này toàn tâm cũng tê dại. Cậu ngượng ngùng đẩy qua cây tử đằng, cúi đầu đứng ở trước mặt Đông Hải.“Lần sau lúc nghe lén, nhớ núp cho kỹ.”“Tôi không phải cố ý, nếu tôi muốn nghe lén tôi sẽ từ trên đài xi măng nhảy sang đây.” Ngân Hách ảm đạm biện Hải sửng sốt, Ngân Hách rất thông minh, biết là ngày hôm qua trời mưa ẩm ướt trên mặt đất lưu lại dấu chân bán đứng mình.“Cậu đều nghe thấy?”“Ân.”…“Thực xin lỗi, Ngân Hách, đêm qua đều là lỗi của tôi.” Ngừng một chút, Đông Hải ôn hòa Hách sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn.“Cậu định làm như thế nào?” Đông Hải hỏi.“…?”Rốt cục, Ngân Hách sững sờ mở miệng hỏi lại “Nhanh như vậy, tôi làm sao có thể tính toán hảo?”“Là như thế này, Ngân Hách, ” Đông Hải nghiêng người phía trước, ngón tay đan chéo, “Tôi sắp đính hôn cùng Văn Huệ, đây là…”“Vậy còn anh, tính toán hảo chưa?” Ngân Hách đột ngột cắt ngang Đông Hải, y không thích nhất là xem phim Đài Loan nhiều tập, hiện tại cũng như thế.“…” Đông Hải ngừng một chút, nhưng khẩu khí không đổi, “Tôisẽ chịu trách nhiệm đối với hành vi của mình, đây là chìa khóa của một nhà trọ nhỏ, đây là địa chỉ. Còn đây là tấm chi phiếu trống, tôi đã ký tên, cậu điền.”“Anh không cần chịu trách nhiệm, tôi tháng trước đã mười tám tuổi, vì thế không tính là dụ dỗ người chưa thành niên.” Ngân Hách nhịn không được chua xót nổi lên.“Vậy là tốt rồi.” Đông Hải cười cười, “Cứ nhận đi, xem như lời xin lỗi của tôi.”Ngân Hách cúi đầu nhìn cái chìa khóa, sắc mặt có điểm trắng bệch.“Anh muốn tôi khi nào thì dọn đi?”” Tùy ý cậu, cuối tuần sau chúng tôi sẽ đính hôn.”Ngân Hách thu hồi thứ gì đó trên bàn đá, yên lặng đứng trong chốc lát, mới thấp giọng nói “Mặc kệ như thế nào, cám ơn anh, Lý Đông Hải.”Ngân Hách thẳng thân đi ra ngoài, đi tới trên đường đá phiến mới đứng lại cười, quay đầu nói “Đông Hải ca, nếu tôi là Tiểu Kha, tôi sẽ đem máy nghe trộm đặt trong móc thắt lưng của anh mà không phải là bên dưới ghế xe.”Không phải mùa mưa, mưa lại tí tách từng hạt bắt đầu rơi.***Đứng ở trên đường lớn, Ngân Hách mờ mịt hết nhìn đông tới nhìn tây, mới phát hiện toàn bộ cuộc đời mình nguyên lai chỉ sống trong phạm vi của Lý Thị. Cậu cười khổ một tiếng, may mắn mình là một người trưởng thành, bội tình bạc nghĩa dùng không được trên đầu của mình, hơn nữa Lý gia nuôi mình mười năm, coi như mình ngủ với thiếu gia một giấc là đã trả hết nợ ân Hách không mục đích bước đi trên đường, cơn mưa không lớn không nhỏ rơi xuống đất. Đi được nửa ngày cậu mới nhớ tới đường dài phía trước có một nhà ga, đã nghĩ chi bằng ngồi trên đó để cho ông trời dẫn đường tái không trở ga là một cái sân cũ nát chật hẹp, che không được mặt trời cũng ngăn không được mưa, vẫn không có người, Ngân Hách nhìn xem biển báo trạm mới biết được thời gian còn quá sớm. Tìm một nơi thoáng khô ráo ngồi xuống, cậu từ trong rương lấy ra khăn mặt xoa xoa mái tóc ướt gạt nước đều đều chuyển động, thời điểm Lý Đông Hải nhìn thấy Lý Ngân Hách, cậu đang cúi đầu ngồi ở dưới sân nhà ga đầy tâm sự, trên lưng bị mưa lướt qua làm ướt một mảng lớn, cái rương căng nho nhỏ đặt trên mặt đất kế bên.“Ngang ngang…!” Đông Hải ấn còi, Ngân Hách ngẩng đầu lên, ĐôngHải ngoắc tay bảo cậu đi Hách chậm rãi đi đến trong mưa, đứng ở bên cửa sổ hỏi “Còn có việc gì sao?”“Cậui muốn đi đâu?”“Tôi không biết, chưa nghĩ ra.”“Trước theo tôi trở về đi!”“Vì cái gì?” Ngân Hách thật sự cảm thấy hoang mang.“Cậu không có mang theo chi phiếu.”Ngân Hách nghe xong không biết tức giận đến từ đâu, suy sụp hạ bả vai, hai tay đè lại cửa kính xe, cắn răng nói “Đông Hải ca, Lý gia nuôi tôi mười năm, thanh toán tôi 4 tháng học phí, anh chơi xong cũng đã trả tiền rồi, hiểu chưa!”Lý Đông Hải sắc mặt khó coi, Ngân Hách cảm thấy hết thảy thật sự rất kì lạ.“Lôi lôi kéo kéo chính là phong cách của Lý Đông Hải anh sao? So sánh với anh hiện tại, tôi thích bộ dáng rõ ràng của anh lúc nói chuyện lúc buổi chiều hơn!”Đông Hải bối rối dời tầm mắt đi, nhìn cần gạt nước không ngừng đu đưa, trầm mặc sau một lúc lâu mới chán nản nói “Bởi vì tôi đột nhiên cảm thấy khổ sở.”Ngân Hách khó có thể tin, liếc nhìn chiếc ô tô Jaguar màu đen đặc hình, trong lòng càng nghĩ càng tức giận.“Anh có cái gì là khổ sở hết!” Ngân Hách đột nhiên nâng chân lên, hung hăng đạp cửa xe của Đông Hải, “Nói cho abg biết, anh không có dụ dỗ gian dâm tôi, là chính tôi không tự trọng! Mặc dù say nhưng tôi đêm qua vẫn như cũ thanh tỉnh, là tự mình nguyện ý trao cho anh, bởi vì tôi thích anh, cho nên tôi câu dẫn anh, anh còn không rõ sao? Nếu có người bị hại thì cũng là anh không phải tôi! Hiện tại anh có thể cút chưa?”Đông Hải kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Ngân Hách xa lạ gần như điên cuồng, mưa làm cho đầu tóc cùng quần áo của y dính sát vào trên người, ánh mắt vốn trong suốt ôn hòa đang hung tợn nhìn chằm chằm cửa kính xe, dòng nước từ trên khuôn mặt thanh tú mà phẫn nộ lướt qua cằm rồi từng giọt rơi ô tô Jaguar chính là một pháo đài cứng rắn, làm cho Ngân Hách dần dần dừng lại, cuối cùng hữu khí vô lực bỏ đi.“Anh cút đi.”Ngân Hách xoay người, nản lòng đi hướng trong sân, lại không phát hiện Lý Đông Hải đã đến phía sau, đến khi sợ hãi phát giác, cánh tay của Đông Hải đã giống như cái vòng sắt ôm lấy chính mình.“Chúng ta tự đi lên hay cần giúp đỡ?” Hơn ba mươi thước, trên chiếc xe màu bạc lẳng lặng đứng chờ trong mưa, vệ sĩ cường tráng hoang mang hỏi Josh bên cạnh.“Hiện tại tìm việc làm không dễ dàng, cậu vẫn là đừng đi.” Josh tức giận chính mình, vệ sĩ ngu xuẩn như vậy cư nhiên là do chính mình tuyển vào.“…?” Nhìn xa xa lão đại của Lý Thị đang cùng người khác đánh nhau, vệ sĩ suy nghĩ nửa ngày, ý tứ của trợ lý hình như là không cần đi thì lát sau, Lý Ngân Hách hai tay bắt chéo sau lưng, một cánh tay bị Đông Hải đè ở trên xe, phát hiện mình vẫn thua xa một người trưởng thành mạnh mẽ, cậu buồn rầu nắm chặt một bàn tay còn tự do, oán hận đấm vào xe, nước bắn tung tóe phủ đầy đôi mắt của cậu, tựa như lệ làm cho tầm mắt người ta mơ thân thể ấm áp dựa lên, thanh âm trầm trầm ở sau đầu vang lên, mặc dù trong mưa to vẫn nghe được rõ ràng.“Ngân Hách, tôi cũng không biết mình sao lại ngốc như vậy, tôi kể từ khoảnh khắc thấy tấm chi phiếu để lại mà bắt đầu lo lắng cho cậu, mỗi một phút đồng hồ sau so với một phút đồng hồ trước càng thêm lo lắng, tôi không ngừng tưởng tượng thấy bộ dáng của cậu ở bên ngoài, sau lại trời mưa lớn, tôi liền quyết định tới tìm cậu.”Ngân Hách bất động, gục tại chỗ lắng nghe.“Tôi tính ra tính vào lại không tính đến tâm tình của mình. Tôi là người làm ăn, mặc kệ chuyện mất nhiều hơn được, cũng không muốn chơi trò chơi tình yêu cậu tiến tôi lui này. Tôi chạy tới tìm cậu, không phải bởi vì tôi thương hại cậu mà là bởi vì tôi nhớ cậu.”Mũi của Ngân Hách có chút cay Hải dựa vào gần hơn một chút, khẩu khí tựa như dụ dỗ nói “Josh bọn họ đã ở bên kia, nếu cậu còn không chịu theo tôi trở về, ta sẽ gọi bọn họ chạy tới tiếp đón.”Ngân Hách nhắm mắt lại, nói “Được rồi, vậy anh để tôi đứng lên.”Ở trên xe, Ngân Hách vẫn không nói nhìn thấy ngã tư đường gần Lý gia, Ngân Hách mới nghiêng đầu, nhíu mày dùng ánh mắt trong suốt nhìn chằm chằm Lý Đông Hải, chậm rãi nói“Đông Hải ca, tôi đoán tương lai của tôi sẽ thực hỏng bét rồi, bởi vì tôi rất dễ dàng bị anh thao túng.”“Không đúng Ngân Hách, lúc này đây là cậu đang thao túng tôi.”Đông Hải cười vì ngoại hình chất phác nghiêm cẩn, bộ dáng Đông Hải tài trí sa cơ thất thế càng thêm chật vật, vén tóc ướt đẫm trên mặt, Đông Hải hướng Ngân Hách làm cái mặt quỷ. Giống như lại được nhìn thấy ngày đầu tiên lúc gặp hắn, cậu xí’ một hơi rồi quay đầu đi.“Lần sau lúc trở ra tìm tình nhân một đêm, nhớ kỹ không cần mang vệ sĩ.” Lướt mắt liếc nhìn kính chiếu hậu, Ngân Hách chán ghét nói.“Đáng tiếc, từ hôm nay trở đi cậu phải bắt đầu thói quen mang theo vệ sĩ.” Đông Hải cười làm lành nói.***Lý Ngân Hách thành tình nhân bí mật của Lý Đông Lý Thị, chuyện này chỉ có thể là nửa bí mật, Đông Hải cùng cận vệ của Ngân Hách đều nghiêm khắc tuân thủ quy củ của tập đoàn, không dám tiết lộ nửa chữ, mà kì lạ là ngay cả Văn Huệ tiểu thư bị lãnh đạm cũng không phát hiện mình đã bị ném ở nơi nào, đúng là bí mật nửa công khai này, mới để cho Ngân Hách cảm giác Lý Thị nghiêm cẩn bất đồng với các công ty khác và —— thần bí.“Hải.”“Ân?”“Để cho em đi thực tập với Hoàng luật sư ở sở sự vụ nha.”“Không được.” Đông Hải thanh âm biếng sáng sớm hai người đã ở trên giường lăn qua lăn lại đến tinh bì lực tẫn kiệt sức á >”T cao thủ nào giúp đỡ với“Không được, anh không muốn em làm châu chấu.” Gia Thần do dự một chút nhưng vẫn là cự Hách không thèm nhắc lại, lấy ngón tay chậm rãi vuốt làn da rắn chắc của đầu vai Đông Hải, bên trên còn có mồ hôi li ti đều đều bao trùm, ngón tay xẹt qua phía sau lưu lại một đường dấu vết nhợt nhạt.“Em thích mùi hương của anh, Lý Đông Hải.”“Hừ.” Đông Hải mỉm cười, Ngân Hách càng ngày càng làm càn, tựa hồ thông minh cùng ngạo khí bị che dấu lâu dài đều bị trận mưa to kia kích phát.“Anh cũng thích mùi hương của em, Lý Ngân Hách.”“Em không có mùi hương.” Ngân Hách dùng chóp mũi cọ xát tóc gáy trước ngực Đông Hải.“Theo anh làm tình sẽ có, ” Đông Hải khép hờ hai mắt, “Mùi hương Gevallia đơn thuần.”Bàn tay thon dài của Ngân Hách chậm rãi chải vuốt sợi lông trước ngực Đông Hải, bộ lông rậm dần dần kéo dài xuống dưới thâm màu rám nắng, năm ngón tay tách ra khép lại, nhẹ nhàng nâng khởi, buông ra, dần dần dọc theo bộ lông điện thoại xuống.“Em hôm nay không phải đi học sao?” Ngón tay Đông Hải thu lại, bắt lấy cái mông vểnh mười phần co dãn của Ngân Hách.“Buổi sáng là quy tắc chung hình pháp, em học rất giỏi.” Ngân Hách cắn hắn mơ hồ nói, nghe được tiếng thở dốc trên đầu, vừa lòng cảm thụ được Đông Hải đang bị khơi mào bản năng động Hải mãnh liệt xoay người một cái đem cậu đè ở dưới thân, che miệng cậu lại, chậm rãi lấy tay vói vào giữa hai chân tình nhân, mềm nhẹ mà hữu lực bắt được vật nhỏ hơi ngẩng đầu lên, khi gấp gáp khi chậm chạp vuốt ve làm cho Ngân Hách phát ra thở dốc phiến tình, lại bị hắn áp sát đôi môi ngọt ngào ngăn chặn tiếng rên rỉ.“Ô… Đông Hải… A!” Ngân Hách rốt cục chịu không nổi, dùng sức thoát khỏi nụ hôn làm cho người ta hít thở không thông của Đông Hải, đầu gối vô thức lắc lư, mặt đỏ lên, thấp giọng rên rỉ phun ra chất lỏng màu trắng ở trong tay Đông Hải cười nhẹ, dùng ngón tay chậm rãi tiến vào hậu đình của Ngân Hách bởi vì sáng sớm vừa hoan hảo nên không quá chặt khít. Cậu dần dần bình ổn mị nhãn như tơ nhìn tình nhân, cẩn thận cảm giác đỉnh nóng cháy cực đại của hắn đang chậm rãi lộng mình…Thời cơ xem như tới rồi? Chậm rãi, Ngân Hách ngồi nhiên một phen cầm phân thân nóng bỏng của Lý Đông Hải, Ngân Hách linh hoạt động thân lui về phía sau, hạ thân lập tức thoát ly kẻ tiến công nguy hiểm. Đông Hải kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt linh hoạt gian xảo. Nhìn chằm chằm khuôn mặt buồn bực của hắn, Ngân Hách nhanh chóng mà kiên quyết nói“Hải, cho em đi thực tập cùng Hoàng luật sư ở sở sự vụ nha!”“Hỗn đản, em nằm xuống cho tôiiiii!”“Nói Hảo’, nếu không, hắc hắc.” Ngân Hách nói xong buông đại côn nóng bỏng trong tay ra, nhấc chân xuống giường nhanh chóng thối lui nửa thước.“Được, anh cho em đi, lại đây.” Gia Thần thấp giọng nói.“…”Ngân Hách ngược lại có chút sợ hãi do dự, trong lúc chần chờ, Đông Hải đã vươn tay túm lấy cậu.“Muốn chết.” Đông Hải ám ách nói xong, một bên đem dục vọng cương cứng mạnh mẽ ép vào thân thể của cậu.“A, Hải, Hải… Đông Hải ca, Đông Hải ca, a, anh nhẹ một chút!! Ô…”***Bởi vì người nào đó ác ý an bài, Lý Ngân Hách mang theo vệ sĩ đi làm vì thế mà trở thành thực tập sinh luật sư sở sự vụ nhàn rỗi nhất từ trước tới nay. Bất quá, Ngân Hách tin tưởng vững chắc, là trân châu rốt cuộc sẽ sáng lên, cho nên cứ mặt dày miệt mài đến ngơ ngẩn. Rốt cục, cơ hội cũng tới, trong ba tháng mở phiên toà một lần, Lý Thị cuối cùng cũng nhận ra được năng lực của quan đến vụ án chính là lão nhân của công ty vận tải đường thuỷ Đông Hán – Khâu ca, thời điểm hắn cùng lão Hồ đang áp tải hàng hóa thì bị cảnh sát tuần tra kiểm tra bộ phận. Đang lúc đêm khuya, hai cảnh sát mở tầng dưới chót container ra phát hiện một loạt thùng vô cùng nặng, ánh sáng đèn pin vừa mới rọi xuống liền thấy rõ ràng là một đống súng ngắm FR-14, nhưng bất thình lình bị tên côn đồ tập kích, kết quả cảnh sát đành phải quỳ rạp trên mặt đất trơ mắt nhìn chiếc xe tải không có biển số biến mất ở đầu ngờ lúc ba ngày sau Khâu ca thế nhưng bị cảnh sát điều tra bắt giam vì nằm trong vòng tình nghi. Bởi vì cảnh sát họ Trần công bố mình có thể xác nhận địa điểm và nhận ra Khâu ca, cho nên lúc Hoàng luật sư nộp tiền bảo lãnh Khâu ca ra khỏi cảnh cục tới thời điểm này cũng đã đối với án tử này không hề ôm hi vọng. Nếu Khâu ca bị phán có tội, mặc dù hắn ở trong ngục sẽ không phản bội Lý Đông Hải, nhưng công ty vận tải đường thuỷ Đông Hán không tránh được sẽ bị kiểm tra cũng bởi vậy mà ảnh hưởng đến thị trường chứng khoán, đến lúc đó đối Lý gia mà nói là một đả kích không lớn không nhỏ. Án tử định ở phiên toà được mở vào ngày năm tháng ba, đến lúc đó chỉ chờ cảnh sát giáp mặt chỉ chứng, Khâu Ca chỉ sợ không tránh khỏi tai ương lao lần Hoàng luật sư cùng hạ thủ thảo luận vụ án, Ngân Hách ngay tại một bên cẩn thận lắng sớm ngày ba tháng ba, lúc Hoàng luật sư mở tờ báo ra, kinh ngạc đến mức ngã vỡ kính mắt, chỉ thấy trên báo chí dài dòng là về kẻ cấp dưới đưa tin Lý Thị bị tình nghi buôn lậu súng ống đạn dược, cũng có chụp ảnh Khâu ca trên diện rộng cực kì bắt mắt. Hoàng luật sư tiếp tục lật sang tờ báo khác, đều là như thế, cho đến khi hắn từ nơi Khâu ca biết được Lý Ngân Hách từng giúp Khâu ca chụp ảnh lúc cắt tóc, quả thực muốn giận điên lên, quay đầu đi tìm, mới phát hiện Ngân Hách hai ngày nay đều không đến tưởng rằng Đông Hải sẽ ở lại trong khu nhà nội thành, cho nên Ngân Hách về nhà phi thường muộn, vừa nhìn thấy khuôn mặt đen đang chờ ở đại sảnh liền ngây ngẩn cả người.“Đây là chuyện gì?”“Đoàng, ” Tờ báo màu sắc rực rỡ ném tới trước mắt.“Ác a, in ấn không tồi, rất rõ ràng.” Ngân Hách nhìn Khâu Ca trên mặt báo, cười đến toe tóe.“Vì cái gì?” Đông Hải khẩu khí vô cùng kém cũng chỉ vì tổn thất một lão nhân, lại cộng thêm bị Chu Đào chế giễu.“Anh xem ảnh chụp này đi.” Ngân Hách từ trong túi xách của mình lấy ra một tấm Hải tiếp nhận, trong ảnh chụp là một cảnh sát đứng ở trước sạp báo.“Đây là chứng nhân.”Đông Hải nghi hoặc ngẩng đầu.“Nếu như toàn bộ người trong nước đều có thể cùng hắn nói ra đặc điểm người tình nghi, mà đặc điểm này lại có điểm không quá chuẩn xác…”“Lý Ngân Hách.” Miệng Đông Hải không tự chủ được mở lớn.***Người ngồi trong phòng nghe ước chừng có thể chia làm ba nhóm, nhiều nhất là phóng viên, tiếp theo là người của Lý Thị, Chu Đào cũng tới, lặng yên không một tiếng động ngồi ở phía sau, thể hiện rõ bộ dáng đến xem náo mặt bồi thẩm đoàn, Hoàng luật sư đã có dự tính nhìn chằm chằm gã cảnh sát béo chứng nhân tràn đầy tự tin.“Trần cảnh quan, tại hiện trường vụ án ngài nói ngài nhìn thấy rất rõ bộ dáng đương sự của tôi”Đúng vậy.”“Ngài có thể miêu tả một chút không?”“Hắn có dáng người vừa vừa, đôi mắt không to, mặc quần áo màu đậm, tóc…”“Ngài nói tóc của hắn dài đến dưới lỗ tai, cụ thể dài bao nhiêu?”“Dài quá lỗ tai, không phải kiểu tóc ngắn như hiện tại.” Hừ, cắt tóc cũng vô dụng, Trần cảnh quan liếc nghiêng Khâu ca đang ngồi tại vị trí bị cáo.“Vậy mọi người thấy rằng kẻ côn đồ không có khả năng là chứng nhân của ta, chứng nhân của ta lúc ba ngày trước chiều dài tóc gần chạm bả vai, đây là do Lưu thái thái cắt ngắn cho hắn, bà có thể chứng minh tóc của đương sự ta lúc đó không phải tóc ngắn như hiện tại, cũng không phải tóc chỉ tới bên tai, mà là tóc dài gần bả vai.”“Khi đó trong đêm tối, tóc ta có thể nhìn không rõ lắm.”Có bẫy! Tuy rằng vẫn không biết rõ bẫy ở nơi nào, Trần cảnh quan lập tức bắt đầu cảnh giác.“Ta có thể suy đoán, ngài lúc ấy cũng không thấy rõ ràng ngại phạm, nhưng sau khi ngài xem về án kiện trên báo chí liền không tự chủ được dựa theo ảnh chụp một lần nữa sửa chữa trí nhớ của ngài, cho nên ngài dựa vào tấm ánh đương sự của ta để miêu tả ngại phạm, nói cách khác ngài miêu tả chính là đương sự của ta mà không phải ngại phạm.”“Nhưng ta nhìn thấy mặt của ngoại phạm!” Cảnh sát tức giận nói.“Giống như ngài miêu tả, bất luận một độc giả nào xem qua báo chí cũng có thể làm được, cho nên miêu tả của ngài căn bản không thấu đáo, không có tính uy tín, đúng không.”“Ta chưa từng xem qua tờ báo kia, ta thật sự thấy được mặt của hắn!” Cảnh sát mập mạp phẫn nộ ồn ào.“Vậy ngài lúc này đang làm gì đó, Trần cảnh quan.” Hoàng luật sư cầm lấy tấm ảnh trong tay giơ lên.***Lúc người nghe tấp nập đi ra đại sảnh, Lý Đông Hải cùng Thôi Thủy Nguyên nhìn đối diện Chu Đào cùng thủ hạ của hắn, Chu Đào sắc mặt xanh mét không nói được một lời, trái lại Hoài thúc phía sau mỉm cười cùng Đông Hải chào hỏi. Thủy Nguyên một bên đưa tay ra hiệu, một bên từ trong lòng ngực móc ra phong thư giao cho người của đối phương, Hoài thúc tiếp nhận mở ra xem, vẫn như cũ cười đến ôn hòa, hướng về phía Thủy Nguyên gật gật đầu đi.“Bản chất thật của hắn chính là một con cáo già.” Thủy Nguyên cười nhìn bóng dáng của Hoài thúc.“Cậu đưa hắn cái gì?”“Nhớ rõ cái máy nghe trộm kia không? Không phải Tiểu Kha, là một công nhân bảo dưỡng ô tô làm, vừa hù dọa nên cái gì cũng nói. Trong phong thư là máy nghe trộm cùng lời khai của hắn.”“… Hắc, cậu ta thật là một tiểu tử rất thông minh.” Lý Đông Hải đột nhiên thấp giọng cười nói.“Ai?”Lý Đông Hải cúi đầu đi theo Thủy Nguyên nói câu gì đó, Thủy Nguyên cười gật gật đầu, bước nhanh vài bước mở cửa xe của mình. Hôm nay, đến phiên hắn thay Đại trợ lý đi đón Lý Ngân Hách tan Ngân Hách ngồi trong phòng ăn Tây vắng vẻ nhìn thấy khuôn mặt Đông Hải tươi cười, nhịn không được kêu to lên. Nhất định là Khâu ca thắng kiện, đây là vụ kiện đầu tiên chính mình tham dự từ lúc chào đời tới nay!!“Em như thế nào lại nghĩ tới loại thủ đoạn này?” Đông Hải giơ ly rượu nho trong tay lên, thủy tinh đụng vào nhau, một thanh âm đinh đương’ vang lên.“Từ mùa hè năm trước đến bây giờ, em đã xem kỹ khoảng một ngàn hai trăm vụ hình sự án lệ.”Ngân Hách một bên cười dài hớp rượu, một bên ở trong lòng lầm bầm lầu bầu, ân, phải cho rượu ở trên đầu lưỡi chậm rãi chuyển một chút, sau đó hiểu rõ hương khí khác biệt của chất lỏng.“Vì sao, anh nghĩ rằng em sẽ thích kinh tế án tử chứ?”Màu đỏ mã nảo ánh chiếu lưu động, Ngân Hách hì hì cười nói, “Em nói rồi, em muốn cùng anh làm một con châu chấu trên sợi dây thừng.”“Là vì báo ân sao?”“Báo ân? Vậy nên học… giúp anh kiếm tiền, ” Ngân Hách lắc lắc lắc lắc ngồi ở ghế trên cười, “Thích anh, mới nghĩ muốn làm cho mình cũng có… Đôi cánh màu đen.”Đông Hải cúi đầu, dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn.“Ngươi say rồi, Ngân Hách.” Đông Hải đỡ cánh tay của Ngân Hách.

tẩy trắng ái tình